thơ Trần Mỹ Giống

 

 VÔ ĐỀ: thơ Trần Mỹ Giống

Nửa đêm thức giấc ngỡ mình mơ
Một khoảng trời vuông đẹp sững sờ
Dát bạc không gian vầng trăng tỏ
Lung linh nền sẫm giọt sao mờ
Thiên nhiên cảnh sắc nên tranh vẽ
Cuộc sống muôn màu dệt ý thơ
Lúng liếng hằng nga trong đáy chén
Rượu tình chửa uống đã ngất ngơ.

***

Đêm Yên Dũng

Trên trời cao
một ngôi sao
nhấp nháy
như
ánh mắt
người yêu ta
thuở ấy
hẹn chờ nhau
xao xuyến
buổi ban đầu.

Đồi bạch đàn
Gió lao xao trong lá
ái êm niềm tâm sự ngàn xưa.
Đất cựa mình bồi hồi nhịp thở
Ấm hơi người luống bắp, bãi dưa.

Gió tạm biệt đồi cây
Lá theo ngừng tâm sự.
Đất say nồng giấc ngủ từ lâu.
Trên trời cao
giọt sao
không ngủ.
Vẫn nhấp nháy
nhìn
vẫn đợi chờ
chung thủy.

Nguồn: Newvietart

***

BÊN TƯỢNG ĐÀI TRẦN HƯNG ĐẠO

Sau bảy trăm năm con gặp người

Thiên Trường phủ cũ nắng hồng tươi

Âm vang con sóng dìm quân giặc

Dáng đứng hiên ngang ấm đất trời.

***

Chùm Chân dung cac nhà tác 

MỘT

Vô tư Khúc hát tặng nhau
Lá bay để lại nỗi đau Gió trầm
Một đời Mùa hạ đi tìm
Thương câu Tứ tuyệt đường trường đầy vơi
Đã hay nóng lạnh thói đời
Lòng còn trắc ẩn Thác trời trào tuôn

HAI

Hỏi Trăng và cánh đồng làng
Đám mây đi chợ có sang bên này?
Vàng anh đi hội cầu may
Chiều về hoa nắng rắc đầy đường quan.

BA

Hương bạch đàn, Hương mùa thu
Quyện Hương hoa cỏ như ru cõi lòng
Một thiên Mạn cửa sông Hồng
Mà nên bút sắc lòng trong để đời.

…………………….

1) Nhà thơ Phạm Trọng Thanh (Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam)
2) Nhà thơ Trần Đắc Trung (Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Nam Định)
3) Nhà thơ Phạm Ngọc Khảnh (Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Nam Định)

***

LẶNG 

 Phố ở thành Nam. Tranh: Hồ Y

Đi giữa phố phường người xe nêm cối, sao tôi vẫn cô đơn?
Những bản mặt vừa trì trệ, vừa thừa tinh lực, gây cảm giác buồn nôn.
Cuộc mặc cả giữa tên cơ hội với kẻ có chức quyền làm lòng tôi nhức nhối.
Tái tê nhớ đồng đội một thời hoa lửa ai mất ai còn?
Ai đó rót vào tai lời mật ngọt nỉ non, lôi kéo vào những cuộc sát phạt tranh chức quyền bất tận.
Nuốt vào lòng cơn giận, nghìn con trùng gậm nhấm trái tim tôi.
Ngước lên cao mây xám vật vờ trôi gieo nỗi buồn mênh mang không bờ bến.
Buồn vì đêm chưa qua,
Buồn vì bình minh chưa đến
Mà đời người thì ngắn chẳng tày gang.
Nhìn thẳng vào chân lý vĩnh hằng:
Một ngày sống là một ngày đến gần cái chết
Chợt bàng hoàng hối tiếc: tháng năm qua ta sống chửa hết mình.
Cái nâng tầm ta lên là lòng vị tha, bao dung, nhân hậu
Cái biến ta thành kẻ thấp hèn là tính đố kỵ, hẹp hòi, thù hận.

Dẫu có buồn, có giận
Vẫn mong ngày Đại hội Văn Nhân.
Thành Nam 12 – 2005

***

Khẩu trang

Khẩu trang của vợ mua cho
Không đeo vợ giận, đeo lo người cười
Người cười cười chán thì thôi
Vợ yêu mà giận đứng ngồi với ai?

***

Ngôi sao: Chùm thơ dịch của Trần Mỹ Giống

       

 

NGÔI SAO

R. L. Stevenson

Lấp lánh, lấp lánh ngôi sao nhỏ
Tôi tự hỏi em là ai đó
Mà đứng trên vũ trụ cao vời
Như kim cương muôn sắc trên trời.

Khi mặt trời rực rỡ đã qua
Khi ánh nắng tắt không chiếu nữa
Em tỉnh giấc thắp tia sáng nhỏ
Suốt đêm dài lấp lánh long lanh

Ta sẽ chẳng thấy đường mà đi
Nếu em không long lanh chiếu sáng
Người du lịch đi trong đêm vắng
Cám ơn em tia sáng soi đường.

Em chiếu sáng bầu trời xanh thấm
Chiếu cả qua rèm cửa của tôi
Suốt đêm dài mắt em không nhắm
Cho tới khi tỉnh giấc mặt trời

Những tia sáng bé nhỏ của em
Soi cho người du lịch trong đêm
Em là ai dù tôi không rõ
Long lanh, long lanh ngôi sao nhỏ.

GIẤC MƠ CỦA NGƯỜI NÔ LỆ

Henry Long Fellow

Anh nằm bên cánh đồng chưa gặt
Liềm trong tay ngực thấp nghiêng nghiêng
Đầu rối bù gối chìm trong cát
Trong mơ màng gặp lại quê hương

Anh mơ thấy Nai Giơ êm chảy
Dòng mênh mang vươn tỏa ôm đồng
Anh bước dài như một ông hoàng
dưới hàng cọ. Tai nghe tiếng nhạc
của đoàn người vượt qua sa mạc
đi xuống từ đỉnh núi cheo leo
trên con đường dốc ngoằn ngoèo

Gặp lại vợ – Nữ hoàng xinh đẹp
Đôi mắt xanh chan chứa bao tình
Giữa bầy con tíu tít vây quanh
Chúng lao tới nhảy lên bá cổ
Hôn đôi má dạn dày sương gió
Và vui cười níu chặt tay anh.

Một giọt lệ tràn mi
trên mắt người đang ngủ
từ từ lăn qua má
rồi rơi trên cát khô.

Anh chẳng còn thấy nữa
sức thiêu đốt của mặt trời dội lửa
cùng cái đau nát thịt nát gan
bởi chiếc roi tên chủ bạo tàn.

Anh chẳng thấy nữa đâu
Tất cả, không bao giờ thấy nữa
vì thần chết đã đến trong giấc ngủ
phủ lên anh ánh sáng lạnh lùng
hút của anh giọt máu cuối cùng.

Người nô lệ vai nặng xích xiềng
Đã chết rồi, không bao giờ dậy nữa
Nhưng trong ý chí tinh thần bốc lửa
Một xích xiềng đã bị phá tan.

MŨI TÊN VÀ BÀI HÁT

Henry Long Fellow

Tôi bắn một mũi tên vào không khí
Nó rơi xuống đất
Tôi không biết nó đâu.
Con mắt thường chẳng thể dõi theo
Đường nó bay
Vì nó bay nhanh quá.

Tôi hát một bài hát vào không khí
Nó rơi xuống đất
Tôi không biết nó đâu.
Đôi mắt nào có thể dõi theo
Tường tận và sắc sâu
Sự bay của bài hát?

Rất lâu sau trên một cây sồi
Còn nguyên vẹn mũi tên của tôi
Và bài hát cũng không hề suy suyển
Tôi lại thấy trong tâm tình người bạn.

GỬI NHỮNG NGƯỜI DÂN ANH

Percy Byshe  Shelley

Hỡi những người dân Anh
Bị chúa đất coi khinh
Sao lại cày cho chúng?
Những chiếc áo sang trọng
Các anh đã dệt thành
Sao bọn người áp bức
Lại cướp về để mặc?

Bọn lười vô ơn này
Bắt anh đổ mồ hôi
Uống cả máu anh nữa
Anh dành dụm tiền của
Từ khi còn trên nôi
Tới khi sắp qua đời
Cả đồ ăn, áo mặc
Sao để cho chúng cướp?

Những hạt giống anh gieo
Lại để kẻ khác gặt
Anh tìm ra sự giàu
Cho kẻ khác cướp giật
Những áo quần anh dệt
Kẻ khác mặc của anh
Và vũ khí anh rèn
Lại trong tay kẻ khác.

Các anh cứ gieo hạt
Cứ tìm ra sự giàu
Cứ dệt nhiều áo đẹp
Rèn vũ khí thật nhiều
Nhưng đừng cho chúng gặt
Nhưng đừng cho chúng cướp
Bọn thống trị biếng lười
Phải nện cho kỳ chết.

Trần Mỹ Giống dịch từ nguyên bản tiếng Anh.

 

MŨI TÊN VÀ BÀI HÁT

Henry Long Fellow

Tôi bắn một mũi tên vào không khí
Nó rơi xuống đất
Tôi không biết nó đâu.
Con mắt thường chẳng thể dõi theo
Đường nó bay
Vì nó bay nhanh quá.

Tôi hát một bài hát vào không khí
Nó rơi xuống đất
Tôi không biết nó đâu.
Đôi mắt nào có thể dõi theo
Tường tận và sắc sâu
Sự bay của bài hát?

Rất lâu sau trên một cây sồi
Còn nguyên vẹn mũi tên của tôi
Và bài hát cũng không hề suy suyển
Tôi lại thấy trong tâm tình người bạn.

Trần Mỹ Giống dịch.

 

GIẤC MƠ CỦA NGƯỜI NÔ LỆ

Henry Long Fellow

Anh nằm bên cánh đồng chưa gặt
Liềm trong tay ngực thấp nghiêng nghiêng
Đầu rối bù gối chìm trong cát
Trong mơ màng gặp lại quê hương

Anh mơ thấy Nai Giơ êm chảy
Dòng mênh mang vươn tỏa ôm đồng
Anh bước dài như một ông hoàng
dưới hàng cọ. Tai nghe tiếng nhạc
của đoàn người vượt qua sa mạc
đi xuống từ đỉnh núi cheo leo
trên con đường dốc ngoằn ngoèo

Gặp lại vợ – Nữ hoàng xinh đẹp
Đôi mắt xanh chan chứa bao tình
Giữa bầy con tíu tít vây quanh
Chúng lao tới nhảy lên bá cổ
Hôn đôi má dạn dày sương gió
Và vui cười níu chặt tay anh.

Một giọt lệ tràn mi
trên mắt người đang ngủ
từ từ lăn qua má
rồi rơi trên cát khô.

Anh chẳng còn thấy nữa
sức thiêu đốt của mặt trời dội lửa
cùng cái đau nát thịt nát gan
bởi chiếc roi tên chủ bạo tàn.

Anh chẳng thấy nữa đâu
Tất cả, không bao giờ thấy nữa
vì thần chết đã đến trong giấc ngủ
phủ lên anh ánh sáng lạnh lùng
hút của anh giọt máu cuối cùng.

Người nô lệ vai nặng xích xiềng
Đã chết rồi, không bao giờ dậy nữa
Nhưng trong ý chí tinh thần bốc lửa
Một xích xiềng đã bị phá tan.

Trần Mỹ Giống dịch.

 

NGÔI SAO

R. L. Stevenson

Lấp lánh, lấp lánh ngôi sao nhỏ
Tôi tự hỏi em là ai đó
Mà đứng trên vũ trụ cao vời
Như kim cương muôn sắc trên trời.

Khi mặt trời rực rỡ đã qua
Khi ánh nắng tắt không chiếu nữa
Em tỉnh giấc thắp tia sáng nhỏ
Suốt đêm dài lấp lánh long lanh

Ta sẽ chẳng thấy đường mà đi
Nếu em không long lanh chiếu sáng
Người du lịch đi trong đêm vắng
Cám ơn em tia sáng soi đường.

Em chiếu sáng bầu trời xanh thấm
Chiếu cả qua rèm cửa của tôi
Suốt đêm dài mắt em không nhắm
Cho tới khi tỉnh giấc mặt trời

Những tia sáng bé nhỏ của em
Soi cho người du lịch trong đêm
Em là ai dù tôi không rõ
Long lanh, long lanh ngôi sao nhỏ.

Trần Mỹ Giống dịch.

***

Giai thoại làng văn

              PHẢI LÒNG… BÀI THƠ “PHẢI LÒNG”

alt

                                                                            TRẦN MỸ GIỐNG

 

                  Nguyễn Thị Kim Ngân- cô giáo dạy toán Trường THCS Phùng Chí Kiên (Tp. Nam Định) là tác giả có thơ được in trong một số tuyển thơ. Tập Bến đợi của cô do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành cuối năm 2005 được bạn đọc quan tâm tìm đọc.

                 Ông TM là một bạn đọc lâu năm của thư viện tỉnh Nam Định, năm nay đã ngoài 60 tuổi. Ông rất thích bài thơ Phải lòng của Nguyễn Thị Kim Ngân. Nguyên văn bài thơ như sau:
Sớm nào thả bước trên đê 

Bên anh bỗng thấy say mê tình đời 
Dưới sông thuyền cứ êm trôi 
Trên bờ hai đứa – hai người lang thang 
Cánh cò chấp chới bay ngang 
Mặt trời nghiêng nắng nhuộm vàng mặt sông. 

Cớ sao sông cứ lượn vòng? 
Để con đê – Kẻ phải lòng… lượn theo?

               Ông TM cứ đọc đi đọc lại hai câu kết của bài thơ “Cớ sao sông cứ lượn vòng, Để con đê – Kẻ phải lòng… lượn theo?” Rồi ông ngắm kỹ bức hình tác giả – một cô gái xinh như mộng in ở đầu bài thơ, càng ngắm càng mê mẩn. Ông liều gọi điện thoại xin được làm quen với Nguyễn Thị Kim Ngân. Ông như mở cờ trong bụng khi Nguyễn Thị Kim Ngân nhận lời tới thăm và tặng thơ cho ông. Thế rồi chờ mãi không thấy Nguyễn Thị Kim Ngân đến, ông bức bối trút sự oán trách trong lòng bằng bài lục bát có tên là Nỡ nào như sau:

Thơ em thương đến là thương 
Yêu thơ nên phải đánh đường tìm… em. 
Nỡ nào em hẹn rồi quên 
Mặc ai đứng lửa ngồi than… Nỡ nào? 
Tình thơ thánh thiện thanh cao 
Phải chi ong bướm tầm phào mà e? 
Hay là chưa tỉnh cơn mê 
Lượn theo dòng chảy, đê về nơi đâu? 

Một mai sông tới biển sâu
Còn riêng đê với khối sầu… giống ai.

         Ông chưa kịp gửi thơ đi thì Nguyễn Thị Kim Ngân bất ngờ xuất hiện và tặng ông tập thơ vừa xuất bản. Thế là mọi bức bối trong lòng ông tan biến đi.
Tôi trêu ông:

          – Hay là ông phải lòng tác giả bài thơ Phải lòng rồi?

          Ông cười thật hiền :

          – Đâu có! Mình phải lòng bài thơ Phải lòng đấy chứ!

          Một bài thơ nhỏ mà làm xao động tâm hồn ông già ngoài 60 tuổi. Sức truyền cảm của văn học thật mạnh mẽ.

nguồn: NEWVIETART.COM

About these ads

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s